Về không gian này
Mỗi chúng ta được trao một cuộc đời.
Mỗi người được sinh ra vào một gia đình cụ thể, một đất nước cụ thể, cùng những điều kiện mà chúng ta không chọn. Chúng ta được trao những lá bài. Những lá bài chỉ chúng ta mới có. Không ai có những lá bài giống hệt bạn, chưa từng có, và có lẽ sẽ không bao giờ có. Và chúng ta có toàn quyền được chơi với nó.
Khổ một nỗi, chúng ta không được trao kèm theo bất kỳ cuốn sách hướng dẫn nào để chơi với chúng. Trong một thời gian dài, cái cách mà hầu hết chúng ta học được để chơi bộ bài đó là từ những người đi trước - bố mẹ, nhà trường, sách vở. Những người đã học điều đó từ những người đã đi trước họ, kèm theo một số đúc kết kinh nghiệm. Họ chia sẻ cách họ đã chơi - đó là thực hành tốt nhất mà họ biết. Nhưng thực hành tốt nhất của người khác - vẫn không phải là thực hành của riêng ta.
Tôi nhận ra điều đó một cách không dễ dàng, qua nhiều năm đọc sách, học khoá học này khác, làm công việc này sang công việc khác. Mỗi cuốn sách đều cho tôi một điều gì đó. Mỗi người tôi gặp đều cho tôi một điều gì đó. Nhưng không ai có đúng những lá bài mà tôi có. Và tôi không thể chỉ đơn giản sao chép cách người khác chơi - dù họ chơi giỏi đến đâu. Trong suốt một thời gian dài, tôi học cách chơi, nhưng mãi về sau tôi mới nhận ra mình đã quên mất một câu hỏi: chiến thắng trong trò chơi này nghĩa là gì? Đến cuối cùng tôi cần dùng những lá bài tôi có này để làm gì?
Và tôi không thật sự nói ra được một câu trả lời mà tôi cảm thấy hài lòng. Khoảnh khắc đó giống như tôi đang đứng trước một cái tủ lạnh mở toang lúc nửa đêm. Mọi thứ đều ở đó. Không thiếu gì. Nhưng tôi không biết mình muốn gì. Tôi với tay lấy thứ này - không phải nó. Tôi thử thứ kia - cũng không phải. Và thường thì thứ tôi cần lại là đi uống một chút nước, hoặc một thứ gì hoàn toàn không nằm ở trong tủ lạnh. Đó là cảm giác của tôi - tôi cảm thấy đói nhưng tôi không gọi tên được thứ đó là gì. Tôi chỉ biết nó không phải những thứ mà tôi nghĩ rằng tôi nên theo đuổi.
Và tôi cứ dò dẫm đi về phía không gọi được tên ấy, hi vọng một ngày nó sẽ rõ ràng hơn. Trong nhiều năm, tôi ở trong trạng thái không rõ ràng như vậy. Nhiều người cảm thấy khó hiểu, vì từ góc nhìn bên ngoài, tôi “có tiềm năng”. Tôi có thể đã có những thành công nếu như tôi thật sự dồn tâm sức của mình vào. Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng tôi biết mình đang chờ đợi cái thứ không được gọi tên đó trở nên rõ ràng hơn.
Quãng đường tôi đi chỉ đơn giản là liên tục tự hỏi lại mình trên từng bước đường - Điều gì thật sự là quan trọng với tôi? Đây có phải là hướng tôi muốn đi không? Không phải à, thế cái đúng hơn là gì? Tôi cứ mải miết như vậy trong nhiều năm liền.
Câu trả lời không đến ngay. Nó đến từng lớp. Hôm nay một thứ. Một năm sau, một thứ sâu hơn. Và điều tôi nhận ra - khi bắt đầu chú ý - là tôi đang thay đổi. Không phải thay đổi theo cách nhìn thấy được từ bên ngoài. Mà là có điều gì đó bên trong cứ tiếp tục mở ra. Tôi không còn cảm giác đâm vào tường. Không còn cảm giác chạm trần. Chỉ là tôi cứ liên tục liên tục mở ra thêm.
Để đến một ngày, tôi đã tự nói ra được câu hỏi - một câu hỏi đại diện cho con đường tôi đã đi trong suốt bao năm: khả năng lớn nhất mà tôi có thể chạm đến với cuộc đời này là gì? Với đúng những lá bài này, với đúng cuộc đời này - khả năng lớn nhất tôi có thể chạm đến sẽ là gì? Và tôi hiểu – nó chưa bao giờ là con đường bên ngoài – chưa bao giờ là thành tựu kiếm bao nhiêu tiền, đi được đến bao xa. Nó là con đường bên trong mình – và đó là con đường không ngừng mở ra mỗi ngày. Chỉ là tôi càng đi – con đường bên trong tôi càng mở ra – và nó bắt đầu định hình những thứ tôi làm bên ngoài. Không gian này cũng là một thứ như vậy – nó đến từ việc bên trong tôi muốn nó được ra đời. Tôi đã đập đi xây lại nó không biết bao nhiêu lần. Và lần này – có lẽ cũng là một lần trong đó. Không biết tôi sẽ đi đến đâu, nhưng tôi nghĩ – đây là một trò chơi thật sự thú vị.
Iris