Iris Linh Nguyễn
← Bài viết/Tỉnh thức

Bạn hỏi vì sợ, không phải vì cần câu trả lời

Tâm trí không chịu sống cùng một thứ chưa có tên. Nên nó biến mọi bí ẩn thành câu hỏi, rồi đi tìm câu trả lời để yên tâm.

/5 phút đọc

Có hàng ngàn người tụ tập trên bãi biển trong một lễ hội lớn. Giữa tiếng ồn, ai đó hỏi: biển có đáy không? Đo được không? Sâu bao nhiêu?

Cuộc tranh luận nổ ra ngay. Phe này nói có đáy, phe kia nói không, phe thứ ba nói có nhưng không ai đo được, phe thứ tư nói câu hỏi vô nghĩa vì biển không có khái niệm "đáy." Mỗi phe đều có lý, mỗi phe đều hăng say.

Giữa đám đông ấy có một người được làm bằng muối. Ông nghe họ tranh luận một lúc rồi nói: "Các người cứ bàn đi, tôi sẽ nhảy xuống và tìm ra." Rồi ông nhảy. Giờ trôi qua, ngày trôi qua, tháng trôi qua. Người ta bắt đầu về nhà. Người bằng muối không quay lại, vì ông đã biết đáp án nhưng không còn ai để kể cho.

Câu chuyện này của Ramakrishna, được Osho kể lại trong cuốn Fear. Ý ông đơn giản: tất cả chúng ta đều là người bằng muối đứng trên bờ đại dương, tranh luận thay vì nhảy. Tâm trí biết rằng nếu nhảy, nó sẽ tan, nên nó làm điều duy nhất nó biết: đặt câu hỏi.

Osho phân biệt hai con đường bắt đầu từ sự ngỡ ngàng. Một là biến ngỡ ngàng thành câu hỏi, từ câu hỏi đi tìm câu trả lời, từ câu trả lời tích lũy thành tri thức. Hai là để ngỡ ngàng yên đó mà không biến nó thành gì cả. Con đường đầu kết thúc ở thư viện. Con đường sau kết thúc ở trải nghiệm.

Ông không ghét câu hỏi. Ông chỉ nhìn ra chuyện gì thường xảy ra khi ta hỏi: tâm trí không chịu sống cùng một thứ chưa có tên. Nó cần nhãn, cần phân loại, cần biết "đã hiểu" hay "chưa hiểu." Khi gán được nhãn, nó yên tâm, không phải vì nó hiểu thật mà vì cái nhãn tạo ra ảo giác kiểm soát. Còn biển thì không quan tâm ta gọi nó là gì.

Michael Singer mở cuốn The Untethered Soul bằng một cảnh mà ai cũng nhận ra. Bạn đang đi trên đường, tự nhiên đầu bạn bắt đầu nói: "Quên gọi Fred rồi. Trời ơi, nó sẽ giận lắm. Không bao giờ nói chuyện với mình nữa đâu. Hay dừng xe gọi ngay đi. Không, không muốn dừng xe..." Điều lạ là giọng nói ấy đang tranh luận cả hai phía cùng lúc. Nó không quan tâm phe nào thắng, nó chỉ cần được tiếp tục nói.

Khi bạn mệt muốn ngủ, giọng ấy cũng không nghỉ: "Sao mình chưa ngủ? Mai bận lắm. Phải dậy sớm. Giờ thì tỉnh luôn rồi." Singer đặt ra một câu hỏi đáng nghĩ: nếu có ai đi bên cạnh bạn và nói không ngừng nghỉ như vậy, bạn sẽ tránh xa ngay lập tức. Nhưng vì tiếng nói ấy nằm trong đầu, bạn mặc nhiên nghĩ nó là mình.

Ông đưa ra một thí nghiệm nhỏ. Bạn thử bảo giọng trong đầu nói "xin chào," rồi lặp lại vài lần, rồi hét lên trong đầu. Bạn nghe được cả. Vậy là có giọng đang nói và có bạn đang nghe, hai thứ khác nhau. Khi giọng ấy hỏi "Mình là ai? Mình đang làm gì đây?" thì người hỏi không phải bạn. Giọng trong đầu hỏi, rồi tự trả lời, rồi tự phân tích câu trả lời, rồi tự hoài nghi cái phân tích ấy. Cả hai phía đều là giọng. Bạn là khoảng im lặng đứng giữa.

Nhìn từ hai phía khác nhau, cả Osho và Singer đều chỉ vào cùng một chỗ: tâm trí hỏi không phải vì tò mò thật mà vì sợ, vì cần kiểm soát, vì không chịu nổi một thứ chưa có tên nằm yên đó. Nó sẽ tìm câu trả lời trong sách, trong giáo lý, trong chuyên gia, ở bất cứ đâu miễn là đóng được hồ sơ. Hồ sơ đóng thì tâm trí yên. Yên một lúc, cho đến khi bí ẩn tiếp theo xuất hiện và cả vòng lặp bắt đầu lại.

Sự ngỡ ngàng thật thì khác hẳn. Osho nói đứa trẻ nhìn một bông hoa không hỏi "hoa là gì," nó chỉ nhìn, mắt tròn, miệng hé, vậy là đủ. Sự ngỡ ngàng ấy còn nguyên vẹn, chưa bị tâm trí cắt thành từng mảnh nhỏ để xử lý. Lớn lên, ta học cách biến mọi thứ thành "tại sao," "như thế nào," "có nghĩa là gì." Mỗi câu hỏi là một nhát dao cắt sự ngỡ ngàng thành phần đủ nhỏ để gán nhãn, cất vào ngăn, rồi chuyển sang thứ tiếp theo.

Singer cũng không bảo đừng hỏi. Ông chỉ bảo: khi câu hỏi nổi lên, đừng vội trả lời, đừng vội hoảng, chỉ cần nghe. Nghe xong sẽ nhận ra rằng người đang nghe thì im lặng hoàn toàn. Sự im lặng ấy không thiếu gì và không cần câu trả lời nào, vì ngay từ đầu nó đã không có câu hỏi.

Người bằng muối đã nhảy xuống biển và không quay lại. Những người trên bờ vẫn tranh luận. Mỗi thế hệ đưa ra lý thuyết mới, phản bác lý thuyết cũ, rồi sinh ra lý thuyết mới hơn. Thư viện ngày càng dày, kinh sách ngày càng nhiều. Nhưng biển vẫn không trả lời câu hỏi nào, vì biển chỉ là biển.

Comments (0)

Tiếp tục đọc