Khi bạn thấy cuộc sống không có gì thú vị
Bạn đã đi qua đủ xa để thấy tất cả các khuôn mẫu đều rỗng, nhưng chưa đi đủ xa để thấy cái gì nằm bên ngoài chúng.
Câu hỏi mà ai đó gửi đến: "Tôi không biết mục đích mình sống trên đời này là gì. Tôi cũng không biết tại sao mình đến đây. Tôi không tận hưởng được việc mình đang sống, nhưng cũng không muốn chết. Tôi không thấy việc có nhiều tiền, có gia đình là thứ hấp dẫn. Tôi muốn sống đủ đầy và tự do, nhưng nếu có sự đủ đầy đó, tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì. Chẳng muốn kiếm tiền hay lập gia đình hay cứu giúp nhân loại. Tôi chẳng biết còn điều gì sẽ hứng thú. Có phải tôi đang lệch lạc quá không?"
Đọc lại câu hỏi này, có một điều đáng chú ý: người hỏi không muốn chết. Không tận hưởng việc sống, nhưng cũng không muốn kết thúc. Thấy mọi con đường đều không hấp dẫn, nhưng vẫn ở đây, vẫn hỏi, vẫn muốn biết. Đó không phải dấu hiệu của sự lệch lạc. Đó là dấu hiệu của một người đã đi qua đủ xa để thấy tất cả các khuôn mẫu đều rỗng, nhưng chưa đi đủ xa để thấy cái gì nằm bên ngoài chúng.
Người hỏi liệt kê những thứ lớn: tiền, gia đình, con cái, cứu giúp nhân loại, và thấy tất cả đều không hấp dẫn. Nhưng vấn đề có lẽ không nằm ở người hỏi mà ở chỗ chỉ tìm kiếm những thứ lớn. Osho nói rất nhiều người trên thế giới bỏ lỡ cuộc sống vì luôn đợi một thứ gì đó lớn lao xảy ra. Nó không đến theo cách đó. Nó chỉ đến qua những thứ nhỏ: ăn sáng, đi bộ, tắm, nói chuyện với bạn bè, ngồi một mình nhìn trời, hoặc nằm trên giường không làm gì cả. Những thứ nhỏ đó chính là chất liệu thật sự của cuộc sống.
Osho có một hình ảnh hay: hãy đi nhặt sỏi trên bờ biển. Khi nhặt một viên sỏi, nó chỉ là sỏi. Nhưng khi tất cả những viên sỏi nằm cạnh nhau, bỗng nhiên chúng thành kim cương. Bạn không bao giờ biết khi nào điều đó sẽ xảy ra. Bạn chỉ cần tiếp tục nhặt, tiếp tục sống những thứ nhỏ với một tâm trí tươi mới. Rồi dần dần bạn tích lũy, và một ngày tất cả tích lũy đó bùng nổ thành niềm vui thuần khiết.
Người hỏi nói không tận hưởng được việc sống. Nhưng có khi không tận hưởng được vì đang đợi một thứ quá lớn. Đợi mục đích sống hiện ra, đợi một đam mê lớn, đợi một lý do khiến mình thức dậy mỗi sáng với háo hức. Trong lúc đó, bữa sáng hôm nay đi ngang qua, buổi chiều hôm nay đi ngang qua, cuộc gọi với bạn bè hôm nay đi ngang qua, vì mắt đang nhìn xa hơn, đang tìm thứ lớn hơn. Thứ lớn nhất không nằm ở cuối, nó nằm rải rác trong từng thứ nhỏ, và bạn chỉ thấy nó khi ngừng đợi thứ lớn.
Tolle nói niềm vui của việc tồn tại không đến qua bất kỳ hình thức nào: không qua sở hữu, thành tựu, con người hay biến cố. Nó phát ra từ chiều vô hình bên trong bạn, từ chính nhận thức, và nó không cần lý do để hiện diện. Không cần mục đích, không cần đam mê, không cần thứ gì hấp dẫn. Nó chỉ cần bạn hiện diện đủ để cảm nhận nó.
Người hỏi không lệch lạc. Người hỏi đang ở giữa chừng, đã nhìn ra hết các con đường được vẽ sẵn đều không phải của mình nhưng chưa thấy con đường riêng. Con đường riêng ấy có thể không phải một con đường lớn có tên. Có thể nó là chuỗi những thứ nhỏ nhặt trên bờ biển, và chỉ khi nhìn lại bạn mới thấy chúng đã thành kim cương.
Comments (0)
Tiếp tục đọc
Tình yêu
Bình yên đi mượn
Bạn giống một cái nhiệt kế cần người kia để hiển thị nhiệt độ đúng, còn một mình thì kim chạy lung t...
Tình yêu
Khoảnh khắc tình yêu biến thành sở hữu
Tôi đọc Osho lần đầu tiên và thấy mình giật mình. Không phải vì ông nói gì kỳ lạ, mà vì ông nói đúng...
Quyền lực
Hai loại quyền lực
Lust for power hướng ra ngoài, kiểm soát người khác. Will to power hướng vào trong, làm chủ chính mì...