Iris Linh Nguyễn
← Bài viết/Tỉnh thức

Nhiều hơn thế

Tôi nghĩ nó nhiều hơn thế, tôi cảm thấy vậy, nhưng tôi vẫn chưa thể tới được cái nhiều hơn đó.

/3 phút đọc

Hỏi:

"Tôi cảm thấy bối rối khi xung quanh mình các bạn tôi đã có gia đình, có con và rất thành đạt. Còn tôi thì vẫn không biết cuộc sống của mình sẽ đi về đâu. Những cuộc sống mà các bạn của tôi đang chọn tôi đều cảm thấy không có vấn đề gì nhưng nó không hấp dẫn tôi đến thế. Nhưng khi sống trong một xã hội mà phần đông đánh giá cuộc sống như vậy là thành công, tự nhiên tôi không còn rõ ràng điều gì mới là một cuộc sống thành công nữa. Tôi nghĩ nó nhiều hơn thế, tôi cảm thấy vậy, nhưng tôi vẫn chưa thể tới được cái nhiều hơn đó. Tôi cũng không cụ thể gọi được nó là cái gì."

Trả lời:

Bạn nói bạn cảm thấy nó nhiều hơn thế, nhưng chưa gọi tên được. Đó là điều đáng chú ý nhất trong thư của bạn. Không phải sự bối rối, không phải việc so sánh, mà là bạn đã chạm được vào một thứ mà bạn biết là có nhưng chưa có từ cho nó.

Osho kể một câu chuyện trong kinh Jain. Ở Ấn Độ có truyền thuyết về một vị vua chinh phục thế giới, gọi là chakravartin, và khi chết được lên thiên đàng ký tên lên ngọn núi vàng. Đó là đặc quyền lớn nhất mà con người có thể đạt được. Một vị chakravartin chết, ông bắt cả triều đình tự sát để lên theo mình làm chứng nhân. Nhưng người gác cửa thiên đài khuyên ông hãy đi một mình, vì mỗi chakravartin đều hối hận khi thấy ngọn núi. Ông không tin, ông đi. Ngọn núi vàng đẹp không tưởng tượng nổi, cao vút tận trời. Nhưng khi ông đến gần để ký tên, ông thấy không còn chỗ. Cả ngọn núi đã ký kín, vì thiên đường tồn tại từ thuở khởi thủy, hàng triệu chakravartin đã đến trước ông. Người chăm sóc núi nói, đừng tìm nữa, tìm cả ngàn năm cũng không có chỗ trống. Cách duy nhất là xóa tên người khác rồi ký tên mình lên. Và ngày mai sẽ có người khác đến xóa tên ông.

Vị vua không ký. Ông trở về và nói với mọi người, đừng phí đời chinh phục thế giới để ký tên trên ngọn núi vàng nữa. Không có chỗ. Hàng triệu người đã ký trước bạn, và hàng triệu người sẽ xóa tên bạn sau bạn.

Bạn đang ở trong tình huống tương tự, chỉ là phiên bản đời thường hơn. Bạn nhìn bạn bè ký tên lên ngọn núi vàng của xã hội: nhà, xe, gia đình, sự nghiệp. Bạn thấy những cái tên đó không có vấn đề gì, nhưng chúng không hấp dẫn bạn. Và bạn đúng, vì nếu bạn nhìn kỹ, ngọn núi đó đã kín chỗ từ lâu. Mỗi thế hệ ký lên cùng một chỗ, cùng một khuôn mẫu, và ngày mai thế hệ sau sẽ viết đè lên.

Cái "nhiều hơn" mà bạn cảm nhận không phải là thêm một chỗ trống trên ngọn núi vàng. Nó nằm ở hướng hoàn toàn khác. Thay vì đổ hết năng lượng vào việc trở thành người đặc biệt, hãy đổ hết năng lượng vào việc trở thành chính mình. Hai điều đó khác nhau hoàn toàn. Trở thành người đặc biệt là thi xem tên ai cao hơn trên ngọn núi. Trở thành chính mình là rời khỏi ngọn núi.

Và có thể bạn không gọi tên được nó vì nó không phải là một thứ để gọi tên. Nó là một hướng, một cảm nhận, một thứ mà bạn biết là có khi nhìn vào các cuộc sống xung quanh và thấy chúng chưa đủ. Cảm nhận đó không phải là sự kiêu ngạo, nó là kim chỉ nam. Bạn không cần gọi tên được nó ngay bây giờ. Bạn chỉ cần biết rằng nó đang kéo bạn theo một hướng khác với hướng mà mọi người đang đi, và hướng đó có thể không có đường mòn.

Comments (0)

Tiếp tục đọc